Mùa lÅ© năm nà o...Â
Con nhá»› cảnh ba bÆ¡i trong lÅ©, đẩy chiếc thau nhá»±a có con ngồi bên trong. Con nhá»› cả cái tát tháºt Ä‘au cá»§a ba vì con ngang bướng, tá»± ý lá»™i nước vá» nhà lấy mấy quyển vở. Sau cái tát ấy ba báºt khóc, xoa đầu con. Rồi chÃnh ba lá»™i ngược dòng nước lÅ© Ä‘i tìm lại mấy quyển vở cho con.Â
Trong đêm chạy lÅ© con lạnh cóng, nằm gối đầu trong lòng ba. Má»i ngưá»i ngồi xung quanh bếp lá»a, nét mặt ai cÅ©ng rầu rÄ©. LÅ© cuốn hết nhà cá»a, ruá»™ng vưá»n. Tất cả phải là m lại từ bà n tay trắng. Ba ngồi hong những quyển vở nhòe nhoẹt nước cá»§a con. Má»i ngưá»i Ä‘á»u nói ba cưng con gái, lúc khẩn cấp ấy mà còn bình tÄ©nh hong vở cho con. Bà Bốn co ro nhìn con trầm ngâm, rồi nói: “Con bé nà y phải há»c cho giá»i để không phụ lòng cá»§a ba con!â€. Äứa nhóc lá»›p 4 là  con lúc ấy nà o có hiểu gì.Â
Con nhá»› rõ năm ấy chỉ còn và i ngà y nữa là tá»›i Ngà y nhà giáo VN 20-11. Con đã chuẩn bị quà cho thầy Thiên, cô Hà … - những ngưá»i con rất yêu quý. Con khăng khăng đòi Ä‘i tặng quà  thầy cô vì chỉ nghÄ© đơn giản: vừa được Ä‘i thăm thầy cô, vừa được lá»™i nước bì bõm thì vui biết mấy. Những ngà y bão lÅ©, suốt ngà y con nằm nhà , không đến trưá»ng, không gặp bạn, thầy cô, con đã buồn biết bao nhiêu...Â
Ba nhất quyết không cho con Ä‘i. Con gà o khóc. Ba dá»— dà nh má»i cách, phân tÃch, giảng giải cho con hiểu là ra ngoà i lúc nà y rất nguy hiểm. Con vẫn khóc, bịt chặt hai tai. Bó tay, ba quyết định... cõng con tá»›i nhà cô Hà . Con tặng cô quà và chúc cô mạnh khá»e, cảm Æ¡n cô đã dạy dá»— con. Cô Hà trầm ngâm, nhìn hai cha con bì bõm lá»™i nước vá». Dá»c đưá»ng ba đạp phải miểng chai, chân rách má»™t miếng lá»›n, máu ở chân ba hòa và o dòng nước lÅ© đục ngòm. Con khóc rưng rức vì hiểu vì cái tÃnh ương ngạnh cá»§a mình mà ba bị thương.Â
Con gái biết lá»—i, vỠđến nhà là ngồi yên má»™t góc. Con nhìn ba tất báºt khiêng, kê lại má»› đồ đạc lá»™n xá»™n. Ba dà nh má»™t góc nhá» kê bà n há»c, để và i quyển vở cho con viết bà i đỡ buồn. Mất Ä‘iện, ba đốt nến cho con há»c. Con ngoan ngoãn là m bà i táºp cô giáo cho vá» nhà cách đây mấy tuần. Äến phần táºp là m văn, con nhìn đỠbà i tháºt lâu: “Hãy tả ngưá»i thầy mà em kÃnh yêu nhấtâ€. Con sẽ tả ngưá»i thầy nà o đây vì con yêu quý nhiá»u thầy cô lắm.
 Má»i ngưá»i trò chuyện quanh bếp lá»a. Có ngưá»i tấm tắc khen con: "Con nhà ai mà chăm há»c quá!". Ba tá»± hà o khoe: “Bé nhà tôi đó! Tôi dạy nó biết viết, biết Ä‘á»c từ hồi má»›i 4 tuổi. Nó chăm chỉ lắm. Nghỉ há»c là buồn thiuâ€.Â
Con nhìn ba tháºt lâu, rồi viết và o vở: “Ngưá»i thầy mà em kÃnh yêu nhất chÃnh là ba em. Ba em chỉ má»›i há»c tá»›i lá»›p 9. Có lẽ ba em không phải là ngưá»i thầy giá»i nhất nhưng sẽ mãi là ngưá»i thầy đầu tiên cá»§a em. Ba dạy em biết nói, biết Ä‘i, biết Ä‘á»c, biết viết. Ba còn dạy em phải yêu quý má»i ngưá»i xung quanh. Ba nói em phải biết cảm Æ¡n những ai giúp đỡ em. Ba dạy em cả tỉ tỉ Ä‘iá»u. Ba không lấy há»c phà cá»§a em vì ba là ba cá»§a em. Ba còn cho em Ä‘i há»c những ngưá»i thầy khác. Chữ cá»§a ba rất đẹp. Ba hay bảo em nên rèn chữ má»—i ngà y.Â
Ba cá»§a em không viết phấn mà thÃch viết bằng than. Ba hay dạy em những phép toán trên ná»n nhà gạch. Äôi khi em cãi lại ba vì ba giải toán sai. Em chưa bao giá» cãi các thầy cô ở trưá»ng dù đôi lúc thầy cô cÅ©ng giải bà i sai. Em chưa bao giá» tặng quà cho ba và o ngà y 20-11. Nhưng từ hôm nay, em nghÄ© là em sẽ tặng quà cho ba. Em sẽ tặng ba bà i táºp là m văn nà y và má»™t cái ôm. Em muốn nói lá»i cảm Æ¡n ba và o ngà y 20-11 tháºt nhiá»u. Vì ba là ngưá»i thầy đầu tiên cá»§a em. Vì ba là ngưá»i thầy quan trá»ng nhất cá»§a em. Vì ba là ngưá»i thầy suốt Ä‘á»i cá»§a em…â€.Â
Bà i táºp là m văn ấy được ba nâng niu đến bây giá» dù bị cô giáo phê “lạc Ä‘á»â€ và cho Ä‘iểm 4.Â
Ngà y nhà giáo VN năm nay sắp đến khi miá»n Trung Ä‘ang oằn mình trong bão lÅ©. Con lại không có quà cho ba, cÅ©ng không vá» phụ ba dá»n dẹp nhà  sau bão (tại ba không cho con vỠđó!). Con mong cả nhà mình bình an và muốn nói vá»›i ba: "Ba à , há»c trò nhá» cá»§a ba sẽ luôn cố gắng trong má»i việc!â€.Â
Theo TTO
